 | BÀI 36 - CON ĐƯỜNG MỚI CỦA DENNIS HOÀNG  Tôi yêu quý tất cả những chương trình mình đã làm qua, những câu chuyện mình được nghe từ các anh chị, cô bác đã tốt bụng cho mình thời gian quý báu của họ. Nhưng tôi phải thú nhận rằng buổi phỏng vấn Dennis Hoàng vài cuối tháng 10 là câu chuyện tôi yêu thích nhất. Những lời tâm sự của em đã theo tôi suốt những tháng qua mỗi khi tôi ngồi xuống viết bài cho buổi phát thanh với anh Phạm Phú Nam. Hôm nay tôi lại được hân hạnh tiếp chuyện em, nhưng trước mặt tôi là một người khác hẳn. Với mái tóc cắt cao xịt keo cẩn thận, áo sơmi ủi cứng bỏ trong thùng, gương mặt rạng rỡ, dáng đi tự tin, Dennis không giống chút nào với chàng trai trẻ tôi quen cách đây một năm. Xin kính mời quý vị thính giả lắng nghe những lời chia sẻ của Dennis dưới đây về những đổi thay, dự định, và ước mơ của em.
|
|  | BÀI 35 - QUẢN CHẾ VIÊN  Ba tuần qua PH đã lần lượt gửi đến quý vị câu chuyện đời của hai thanh niên rời bỏ được con đường nghiện ngập cũng như bức chân dung khái quát của một chuyên viên tư vấn giúp cai nghiện. Ngày hôm nay PH gửi đến quý vị cuộc phỏng vấn anh Justin Van, hiện đang công tác với cương vị Probation Officer, tạm dịch ra tiếng Việt là Quản Chế Viên. Mong là cuộc nói chuyện này giới thiệu rõ hơn đến quý vị thính giả vai trò, cương vị, và trách nhiệm của một người Probation Officer trong lãnh vực bài trừ nghiện ngập. |
|  | BÀI 33 - ĐÃ MẤT NAY TÌM LẠI ĐƯỢC  Cũng như anh Hùng của tuần trước, anh Hải đã cai nghiện thành công hơn một năm nay. Anh trở lại cuộc sống bình thường, đi làm, có gia đình, và thấy quý cuộc sống này vô cùng. Có một vài điểm chung giữa những chia sẻ của anh và anh Hùng. Thứ nhất là cả hai anh đều thấy sự khinh rẻ của người khác dành cho mình là điều không chịu được. Thứ hai là cả hai anh đều cảm thấy chán nản, mệt mỏi và ghét bỏ con người cũ của mình, và quyết định trở thành người mới dù nhiều khó khăn đối diện trước mắt. Và cuối cùng là cả hai anh đều thấy cuộc sống đáng yêu hơn, thấy tự hào với bản thân hơn, thấy hạnh phúc hơn với quyết định của mình. |
|  | BÀI 32 - CON ĐƯỜNG ĐAU KHỔ  Anh Hùng, với ý chí mạnh mẽ, với quyết tâm sắt đá, cùng với sự ủng hộ tinh thần của người yêu, đã có thể rời bỏ con đường nghiện ngập sau hơn hai mươi năm chìm đắm. Anh đã gọi đó là con đường đau khổ, với lời nhắn nhủ rằng đừng nhìn về quá khứ, hãy nhìn vào tương lai và bắt đầu lại từ con số không, từng bậc từng bậc bước vào cuộc sống mới này |
|  | BÀI 31 - TÔI LÀ NGƯỜI VIỆT - CHUYỆN CỦA NELLY  Ở Nelly không chỉ là khả năng nói tiếng Việt sành sỏi, mà còn có sự hiểu biết và cảm thông sâu sắc phong tục, tập quán, và thói quen của người Việt, mà đại diện là hai bậc sinh thành của cô. Phụng Hoàng tin chắc rằng bất cứ bậc cha mẹ người Việt nào cũng ước mong con cái mình lớn lên có được tấm lòng như Nelly.
|
|  | BÀI 28 - EM KHÔNG CÒN HỨNG THÚ CHƠI GAME  Cách đây hơn nửa năm khi có dịp nói chuyện với chị Jessica, chị tâm sự rất lo lắng về việc con trai mình mê chơi game quá độ. Lúc ấy chị đã dùng từ ‘ghiền.’ Chị bảo, ‘Nó ghiền chơi game em ạ. Ghiền đến độ không chơi là không vui vẻ, mặt mũi khi nào cũng dàu dàu.’ |
|  | BÀI 23 - HÃY NÓI VỀ CẢM GIÁC CỦA CON TRẺ  Gần đây tôi nhận được nhiều cuộc gọi của quý vị phụ huynh về chương trình Tâm An. Có bác khóc trên điện thoại, có chị chia sẻ những nỗi lo âu, có chú khuyến khích việc làm của tôi. Sau mỗi cuộc nói chuyện thì cảm giác đọng lại là thương quá, buồn quá, lo quá vì làm cha mẹ ở cái xứ này sao mà khó. Như lời một vị phụ huynh than, ‘Bây giờ sao hả con, đánh nó thì không được, mà dạy nó thì không xong, chẳng biết làm sao bây giờ.’ Có vị bảo, ‘Mình như cái cây bứng khỏi đất rồi đem đi trồng chổ khác con ạ, có làm cách gì cũng không hợp thuỷ thổ, không biết làm sao để tồn tại đây. Bác khổ tâm lắm con ơi.’ Có cô than, ‘Đi làm suốt ngày, giờ đâu mà ở với nó hả con. Mình không bằng không cấp, có việc làm là may rồi, sợ bị thất nghiệp chết cha đi, về nhà còn phải lo việc nhà, làm sao được hả con?’
|
|  | BÀI 21 - CÂU CHUYỆN CỦA MỘT NGƯỜI MẸ (DẤU TÊN)  Tôi còn nhớ lần đầu tiên gặp chị, người mẹ dấu tên, là lúc chị lo lắng về tình trạng con gái của mình. Chị nghi ngờ con mình đang bị trầm cảm qua những dấu hiệu sau, bé hay khóc một mình, thường hay ngồi trầm tư, dễ bị tổn thương vì những lời nói của người thân, ít cười ít nói ít tâm sự, và điều đáng sợ nhất là bé bắt đầu có tư tưởng chán đời, muốn tự tử. |
|  | BÀI 13 - PHẢI CÓ TẤM LÒNG  Michelle Mai đến Mỹ khi tuổi còn rất nhỏ. Cô là người gốc Huế, tóc dài đến lưng, giọng nói dịu dàng, phong cách nghiêm trang. Các học viên thường bảo nhìn bề ngoài cô trông giống hai chị em ca sĩ Trúc Linh, Trúc Lam. Nhưng đừng vì vậy mà tưởng cô dễ bị ăn hiếp, Michelle nổi tiếng rất nghiêm túc trong công việc, cô nguyên tắc, cứng rắn, chuyên nghiệp, và đòi hỏi học viên sự tôn trọng tuyệt đối với cô cũng như với bản thân họ. Trong những buổi họp ở cơ quan hay các lần gặp gỡ với những quan chức thành phố, giới báo chí, hay bất cứ ai khác, Michelle luôn luôn bênh vực cho bệnh nhân và học viên mình. Đối với cô, bất cứ người nào cũng đáng được tôn trọng và đối xử như nhau. Có lẽ vì vậy mà tỷ lệ học viên hoàn tất chương trình cai nghiện của Michelle rất cao.
|
|  | BÀI 12 - TÌNH CHA  Anh Thanh cùng vợ và hai con đến định cư ở Mỹ khoảng hơn mười năm trước. Cuộc sống ở một nơi xa lạ từ phong tục tập quán cho đến ngôn ngữ là một cú sốc lớn cho cả gia đình anh. Anh Thanh kể rằng anh đã cảm thấy thất vọng và xa lạ ngay cả với những người thân yêu nhất trong đời là cha mẹ mình. Những nỗi lo toan cơm áo gạo tiền cùng với sự căng thẳng triền miên do thay đổi môi trường sống dẫn đến việc vợ chồng anh xao lãng hai con mình. Kết quả là đứa con gái lớn, khi ấy mới mười lăm tuổi, sau một cuộc cãi vã đã bỏ nhà ra đi, bỏ luôn học hành. |
|
|